Lá Hát Như Mưa – Gặp gỡ
Lâu rồi, kể từ sau Nửa đời ngơ ngác mình mới có 1 đêm khóc đã như vậy. Những giọt nước mắt rơi rất tự nhiên, có khi rơi ngay khi nhân vật vừa xuất hiện mấy phút, nói vài câu thôi.
Ở Lá Hát Như Mưa, mình tìm thấy những đứa trẻ bơ vơ, hỗn loạn với kí ức về gia đình, hoang mang không biết nên thương hay nên ghét cuộc đời này, nên đón nhận hay chối từ tình thương của thế giới này.
Ở Lá Hát Như Mưa, có hai người mẹ khiến mình không thôi ám ảnh về. Nhớ giọt nước mắt rấm rứt, nghẹn ngào của bà Sáu. Chắc đó là cảnh mình khóc nhiều và khóc lâu nhất. Ngay cả đến khi viết những dòng này mình vẫn có thể rơi nước mắt. Có điều gì khiến bạn yêu thương như sinh mệnh không? Và nếu điều đó biến mất ngay trước mắt bạn mà bạn không thể làm gì được ngoài buông tay?
Ở Lá Hát Như Mưa, người ta có thể dành cả đời để đợi chờ nhau, dùng cả đời để thực hiện một lời hứa, cũng có thể dùng 1 câu nói, 1 hành động để phá hủy một gia đình.
Ở Lá Hát Như Mưa, con người ta có thể vì tình cảm mà mù quáng đến vậy, cũng vì tình cảm mà mạnh mẽ đến phi thường.
Hẹn Lá Hát Như Mưa ở suất 2, trăn trở!

Trần Lê Huỳnh Trang
Bài viết gốc: https://www.facebook.com/photo/?fbid=152380550885432&set=a.120976844025803
